Hoshizora no Shita, Kimi no Koe dake wo Dakishimeru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4138

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 11

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 9

Oneshot - Giao đoạn 3: Phép màu biến mất

“Mày dám lấy bộ phát sóng của tao à!!”

Onee-chan xông vào phòng tôi. Tôi bị phát hiện rồi sao. Tôi đã trả nó lại chỗ cũ rồi mà…!

Tâm trí tôi trở nên mờ mịt vì sợ hãi. Bây giờ chuyện gì sẽ xảy ra đây?

“Mày đang làm gì thế hả, đồ ăn bám!? Papa và Mama sẽ tức giận vì chuyện này. Tao biết là mày đã lẻn vào với cái điện thoại này,” chị ta nói và giật điện thoại từ tay tôi.

Tôi cố hết sức để chống cự, nhưng một học sinh tiểu học yếu hơn rất nhiều nếu so với một học sinh trung học.

Chị ta dễ dàng giật được nó.

“Trả lại đây, trả lại đây!”

“Ehh, nó quan trọng vậy sao? Oh, cái gì đây? Nhắn tin với một đứa con trai? Mày đúng là một con bé học sinh tiểu học tinh ranh mà.”

Chị ta nhìn vào màn hình và chế nhạo tôi.

“Trả lại đây!”

Tôi với tay mình lên, nhưng chị ta đưa nó ra ngoài tầm với của tôi vì chiều cao của tôi thấp hơn chị ta.

“Mày muốn lấy lại sao? Hmph, vậy có lẽ mất đi thứ này sẽ dạy cho mày một bài học.”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Chị ta định làm gì?

Chiếc điện thoại đó là mối liên kết giữa Shuu-san và tôi.

Chị ta sẽ đập nó sao?

“Làm ơn…em xin chị đấy…em sẽ làm bất kỳ chuyện gì mà chị muốn, nên hãy dừng lại đi,” Tôi van xin chị ta.

Nhưng chị ta chỉ lạnh lùng nhìn tôi và chạy ra khỏi phòng.

Tôi đuổi theo chị ta.

Nhưng tôi không thể nào đuổi kịp chị ta được.

Và rồi, chị ta ném chiếc điện thoại vào bề mặt bê tông ngay lối vào trước mặt tôi.

Chiếc điện thoại bị nứt ra.

“Giờ thì mày không thể làm chuyện gì xấu được nữa,” Chị ta vừa nói vừa phỉ nhổ.

Tôi cuống cuồng nhặt nó lên.

Chiếc điện thoại không thể bật lên được.

“Onee-chan, tại sao…?” Tôi ngước lên nhìn chị ta trong lúc nâng niu chiếc điện thoại, và trừng mắt mình lên, “Tôi ghét chị!!”

Tôi chạy ra bên ngoài.

“Oi, mày đang chạy đi đâu thế, nguy hiểm lắm!” Chị ta đứng bên cửa hét lên, nhưng tôi phớt lờ chị ta. Tôi không muốn ở đây thêm chút nào nữa.

Tôi sẽ không bao giờ trở lại nữa. Tôi sẽ tới một nơi nào đó thật xa, một nơi mà không ai có thể tìm thấy tôi.

Không hề có một cái dù trong tay để che cơn mưa như trút nước, tôi chạy băng qua những con đường.