Cô em gái luôn rủa tôi chết mỗi ngày, lại lén thôi miên tôi lúc đang ngủ để khiến tôi đổ em ấy..!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4138

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 14

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 6

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 10

Volume 1 - Chương 18

Solo: Loli666

========================

“Cảm ơn bạn rất nhiều~”

Vừa bày tỏ sự biết ơn bằng tông giọng cao, tôi nhìn vào bạn fan vừa bước tới bàn.

Buổi ký tặng đã bắt đầu một thời gian mà Shizuku vẫn chưa xuất hiện.

“Con bé có tới không thế…?”

Với khuôn mặt ngờ vực, Yoshizawa liếc sang nhìn tôi.

Thật lòng mà nghĩ thì, một cô em gái xinh đẹp cố thôi miên để được một tên nam sinh tầm thường yêu là kiểu nữ chính quá đỗi ngọt ngọt kể cả trong giới văn học, quá thuận tiện để né tránh.

Các fan hâm mộ lần lượt tới rồi đi với vẻ thỏa mãn. Và Yoshizawa-san hẳn đang thấy khó chịu khi người tiếp theo đã là người cuối cùng.

Thật lòng thì tôi cũng nghi ngờ một nữ chính hấp dẫn như vậy…thực sự tồn tại.

“Đừng lo, em ấy sẽ tới thôi.”

Tôi sợ phải nói ra, thực sự, thực sự, cực kỳ xui xẻo thay…đó là thực.

“Người tiếp theo cũng là người cuối cùng.”

Nhân viên nói vọng qua từ bên kia tấm màng.

Shizuku, cô em gái của tôi 100% sẽ không bao giờ làm tôi thất vọng (theo mặt tiêu cực)…!

Tôi cúi đầu, lần nữa giấu đi khuôn mặt sau tóc mái và nhìn về hướng tấm màng.

Con bé sẽ tới đây!

Tôi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc: clack, clack, clack.

“…….um”

Yoshizawa đảo mắt và nuốt nước bọt.

Ừ thì trách sao được, em gái tôi được cho là cô gái xinh đẹp nhất thế kỷ vừa bước vào đâu từ sau tấm màng.

Mái tóc đen óng ả, khuôn mặt thanh tú và mọi thứ đều hoàn hảo từ phong cách cho tới gu thời trang. Em ấy quá đỗi xinh đẹp và gọn gàng tới mức trông có hơi đáng sợ.

“Yoshizawa-san, đó là em gái em đấy ạ.”

Tôi thì thầm và dùng đầu gối chọt vào phần đùi thon thả của chị ấy.

“Dừng nói dối giùm.”

Yoshizawa-san thẳng thừng cắt ngang. Ừ thì đúng là khó tin thật…

“Không, em đang nói thật đấy.”

Shizuku bước chỗ chỗ tôi một cách đầy duyên dáng như người mẫu.

Trái tim tôi đập liên hồi. Dù không cần đặt tay lên ngực thì tôi vẫn có thể nghe thấy.

“……..n”

Nếu cảm thấy lo lắng, thói quen của tôi sẽ lại lộ ra. Dù chỉ là hành động nhỏ nhưng Shizuku sẽ nhận ra và biết được danh tính của tôi.

Không khó để tưởng tượng ra cảnh tượng địa ngục nếu tôi bị phát hiện.

Hiện giờ, mày là một nữ tiểu thuyết gia xinh đẹp!

Tôi tự nói với bộ não như vậy và chuẩn bị tinh thần từ đỉnh bộ tóc giả cho tới ngón chân.

Tất cả nữ chính romcom mà tôi từng viết…đang ngập tràn trong cơ thể này…!

“X-xin chào~! Cảm ơn bạn đã tới buổi ký tặng ngày hôm nay~!”

Tôi chào đón với giọng nữ và thể hiện sự thân thiện.

Nụ cười dịu dàng cùng tông giọng đáng yêu và không quên hơi nghiêng đầu sang một bên.

Ít nhất có thể nói đây là hoàn hảo.

Và trên hết, hiện giờ tôi là một nữ tiểu thuyết gia xinh đẹp.

“…………….”

Shizuku im lặng nhìn chằm chằm trước cử chỉ hoàn hảo của tôi.

……Tôi không thể biết được em ấy sẽ phản ứng thế nào.

Nhưng dù có thế nào thì tôi phải tránh việc mất bình tĩnh.

Tôi cố nặn ra nụ cười và càng quả quyết hơn.

“U-um…để mình ký cho bạn.”

Tôi nói để nhận cuốn truyện mà Shizuku đang nâng niu trước ngực.

Tuy nhiên, đôi mắt to tròn như đá quý kia vẫn tiếp tục nhìn tôi.

Em ấy bỗng mở miệng và nói ra vài thứ khó hiểu.

“Mùi này.”

“……huh?”

“Tôi có thể ngửi thấy nó.”

“……..”

Ngửi? Ý em là sao?

Căn phòng được phân cho buổi ký tặng này chẳng có mùi đặc biệt nào ngoài mùi sách mới.

“Ummm…Ý bạn là gì nhỉ?”

Tuy có hơi mạo hiểm khi hỏi và nói chuyện ở đây nhưng không còn cách nào khác.

Nếu tôi cố giật lấy cuốn truyện và vội vàng ký tên thì em ấy sẽ nghi ngờ.

Nước di duy nhất khả thi là nhập vai nữ tiểu thuyết gia một cách hoàn hảo.

Chỉ cần cư xử bình thường và hành động tự nhiên.

Khi nghe câu hỏi sâu như rãnh Mariana của tôi, Shizuku bước tới gần với tiếng tsk tsk mà không nói lời nào.

Điều tiếp theo mà tôi biết là em ấy nắm lấy cổ áo tôi và đưa mũi tới.

“Ehh…! Khoan…!”

“Ngồi yên.”

Sự căng thẳng tràn ngập cơ thể tôi.

Hành động trên bất ngờ đến nỗi Yoshizawa ngồi kế đó cũng sửng sốt. Shizuku phát ra tiếng ‘kun kun~’ (ngửi)

Và rồi…

“Cô…có mùi giống onii-chan…”

Đôi mắt đó tối sầm lại và lầm bầm một câu đủ khiến sống lưng tôi lạnh toát.